Chủ Nhật, 16 tháng 2, 2014
Tài liệu Tâm Lý Bạn Trai Chương 5 doc
Trong thời đại ta, xi nê là suối cung cấp những biểu diễn ái ân đến điến
cuồng. Lòng bạn trai là rơm, thần ái tình đã nhen lửa vào đó: xi nê là dầu
xăng, là gió làm cho lòng họ bừng lên. Ơû đây tôi nói đi xi nê là phương thế
bạch lộ tình yêu với người tình, là mánh lới ăn trộm tình yêu kẻ khác, là cơ
hội cho lòng thú chỗi dậy chà đạp nhân cách của hai tâm hồn lạm dụng chỗ
xa lạ, bóng tối. Tôi không nói vì hạng bạn trai nầy chỉ một số bị nhiễm gió
độc của phong trào trụy lạc. Tôi muốn nói những bạn trai có trước mặt mình
những hình ảnh nói lên bao nhiêu cái rối ren, thắc mắc, gay cấn, éo le của ái
tình. Nói cho đúng họ muốn sống trong một khí hậu yêu đương để con tim
có dịp thông cảm với những nhân vật đang quay cuồng, lăn lộn giữa ái ân.
Có rất nhiều mâu thuẫn đáng tiếc của ái tình, bạn trai biết lắm. Họ sáng suốt
nhận:
"Tình yêu đến tình yêu đi ai biết,
"Trong gặp gỡ đã có mầm ly biệt".
Và trên trận thế trụy lạc nhiều không "lãi" như Nguyễn Công Trứ tưởng.
Nhưng họ vẫn thích xi nệ Đó là tại bản năng ái tình đến lúc chồm dậy trong
họ. Trong mục dưới toiâ sẽ đề cập rộng sự phát lộ ái tình của bạn trai.
Người ta than tiếc nhiều nhà đạo diễn ngày nay lạm dụngtính hiếu kỳ, hiếu
sắc, ham vui của khán giả, trong đó có bạn trai, một cách trắng trợn quá.
Thútính bỉ ổi nhất của thanh niên được màn bạc cung cấp cho tất cả những
gì khoái lạc ô uế nhất. Hình như người ta bất kểtính thẹn thùng, óc tế nhị của
một số khán giả còn tinh thần lành mạnh. Các tác vi, cử chỉ biểu lộ một thứ
ái tình thác loạn, đen ngòm nhất của lòng tà đã phá tan bao nhiêu công trình
luân lý ở tâm hồn người trong sạch. Tuổi bạn trai là tuổi khủng hoảng, thấy
mình cô độc, cần nguồn an ủi, ưa tìm những hình ảnh ái ân để thoa dịu tâm
hồn. Mà gặp xi nê khiêu dâm thì tâm hồn họ tất dễ biến thành một chuồng
lợn. Nhưng khi họ càng gào thét: "Mau lên chứ, vội vàng lên với chú" thì
thuốc độc của dâm tình đã khiến "Bịnh hoạn cắn xương như cắn rúc" và tâm
hồn họ cũng rã rượi mà kêu la cùng vua của ái tình trong sạch":
" Hỡi Thượng đế tôi cúi đầu trả lại,
Linh hồn tôi đã một kiếp truy hoan.
Sầu đã chín, xin người thương hãy hái
Nhận tôi đi dù địa ngục, thiên đàng!."
7- Lận Kỹ Trong Bóp.
Đây nữa! một lỗ mọi của sông sâu tình ái nổi sóng gió của bạn trai: tôi muốn
nói sự mê say những hình ảnh giai nhân có chữ ký kỷ niệm và nhất là những
hình ảnh ái ân biểu lộ những lối hành dâm theo sự chỉ huy của quỷ dâm dục.
Thường thường trong những bồup có sẵn một ảnh mỹ nhân, họ quiù như
giấy xăn. Họ lại còn lộng vào kiến bốp, giấu kỹ trong các ngăn những hình
của bao kẻ đã bán quả tim cho họ. Có nhiều hình ảnh giai nhân không ăn
thua gì đến họ cả, họ vẫn nưng niu như trứng mỏng. Tôi biết một bạn trai nọ
cất tận trong ngăn trong hết của chiếc bốp trìu mến của mình ba ảnh của ba
minh tinh màn bạc, Mỹ, Nhựt và Việt nam. Ghê gớm nữa là có không ít nam
thanh đi đâu cũng lận kè kè trong lưng hằng lố hình chụp các kiểu ăn chơi
sặc mùi dâm lụy của thanh lâu. Đến công viên lựa chỗ vắng họ lấy ra ngắm.
Vô lớp giáo sư giảng bài mặc kệ: họ lấy ra thưởng thức. Rồi đây một bịnh
dịch: nhiều bạn trai giựt quán quân về chơi bời, trụy lạc, lấy những ảnh ô uế
ấy quảng cáo ái tình dâm đảng với các bạn trai mà lòng còn trong trắng như
tờ giấy mới.
Cũng bởi ngọn lửa ái tình gào thét trong tâm não, bạn trai hay sưu tập các
hình mỹ nhân, hình giai nhân lõa thể ở các bìa báo, ở những sách kiêu dâm
để dán cùng phòng họ Ở, hay để ngăn trong sách học. Có nhiều người viện
lý là ưa mỹ thuật, thưởng thức cái đẹp thiên nhiên mà tạo hóa ban cho con
người. Song vì quỷ Satan khôn quá, óc ham mỹ thuật biến thành óc ghiền
dâm hồi nào họ không haỵ Làm sao nhà giáo dục thân mật, chân thành chỉ
cho các bạn trai ấy biết những chân lý nầy. Việc tính giao là việc thánh, việc
cần thiết để nhân loại trường tồn. Nó chỉ được phép trong hôn nhân. Các lối
bôi lọ cho nó là vô tình chà đạp nhân cách con người và làm nổi bật căntính
thú vật trong con người ra cách trân tráo. Cho họ biết giá trị tâm hồn con
người không có gì sánh được. Trong linh hồn kẻ thanh sạch có hình ảnh
Thượng đế. Họ đem uế ảnh rọi vào đó là họ bôi lọ thánh nhan của người.
Lúc còn non nớt về mặt nhận xét xã hội, họ tưởng hình ảnh giai nhân nó
đúng tướng diện của con người xương thịt giai nhân. Họ có biết đâu hình
ảnh khác sự thật. Có những người chụp hình đẹp vì đẹp thật, nhưngtính xấu
như quỉ. Người khác xấu như tay khỉ, vô duyên không biết sánh với cái gì
mà chụp hình ăn ảnh. Lại có cô lé xe. mà lúc chụp hình có cặp mắt bồ câu
thơ mộng, trong như nước hồ thụ Còn ảnh nào mà không láng nhưng coi
chừng da mặt của người mà họ cho là đẹp đó có giống xơ mít không, có
giống da tay khỉ không. Thôi giá hoàn toàn đẹp, mang hình họ kè kè trong
túi phỏng được lợi gì. Nó nói lên sự nô lệ ái tình, sự thất trận của ý chí với
bản năng tình dục. Người ta thấy còn tổn hại cho danh giá nữa. Không phải
quá khích mà đả đảo các hình giai nhân. Ta có quyền và nên thưởng thức
nghệ thuật. Nhưng còn biết bao cái đẹp khác mà tâm hồn ta khao khát. Tôi
chỉ nhấn mạnh ở chỗ bạn trai đừng tỏ ra mình là phái yếu ở chỗ chạy theo
mê say, thờ lạy ảnh giai nhân. Bạn trai hãy tỏ ra mình là phái mạnh đi. Mà
cái gì mạnh thì thu hút, còn cái gì bị thu hút thì yếu. Đàn ông đừng xưng là
phái mạnh khi thấy mỹ nhân, ảnh giai nhân mà lòng rạo rực, mắt liếc dọc.
Đã bị xỏ mũi rồi thì đích thị là yếu đuối. Gia đình, quốc gia, vận mệnh thế
giới đang thiếu những tâm hồn mạnh.
8- Giữ Cho Tới Xuống Lỗ Chăng.
Ai có nhiệm vụ giáo dục thanh niên sáng suốt đào luyện họ mà không hơn
một lần gặp họ viết thư tình. Làm tác văn thì họ viết văn đọc vừa nổ mắt vừa
điếc rái một lượt. Họ bất kể chấm phết, dụng ngữ, mệnh đề. Còn văn thể thì
họ coi là đồ xa lạ. Thế mà khi viết những cánh thư tỏ niềm ái ân thì chẳng
những lẹ như Kiều (vạch da cây vịnh bốn câu ba vần) mà còn đầy hình ảnh,
màu sắc, văn chất, văn khí, đủ điều. Khi lớn lên trên bước đường đời, người
nam tỏ ra dè dặt cẩn thận hơn người nữ. Nhưng đàn ông thanh niên thì coi
thường sự thấy trước ngó sau. Trong cơn say yêu, họ viết cho sạch suối lòng,
để tâm cảm ái yêu, nghi kỵ, lo lắng, săn sớm, lạnh lạt v.v chảy trào ra ngọn
bút. Họ tưởng người yêu có tâm trạng y như của họ. Họ muốn cho hoàn cảnh
người yêu phải xảy ra như họ muốn chớ không ngờ nó có thể khác và có khi
phải khác. Nhiều lá thư trong lúc viết nóng nổi hơi men tình của họ thì nhiều
năm sau cũng có thể khiến họ gieo những giọt lệ nông nỗi hối hận.
Mà việc viết thư tâm tình không nắm siết tâm hồn họ bằng tàn trữ những
cánh hoa tâm tư của bạn tình họ nhờ gió duyên mang đến. Họ đang ăn mà
nghe thứ thư nầy, thì lu láo cho rồi bữa để đọc. Họ đọc đi, đọc lại. Họ kiếm
trong đó những ngụ ý, thâm ý gì theo họ muốn đó. Một chấm, một phết, một
lời nói khi vô tình, họ cho là hữu ý gợi tình, ngụ ý gieo duyên. Họ tưởng
tượng người yêu đang ngồi viết với gương mặt kiều diễm. Nếu thư xin chia
buồn thì họ tưởng tượng có những ngấn lệ ấm ấm lăn trên lớp da mặt mịn ở
một phương trời. Họ đọc xong rồi xé hay đốt ư! Không. Họ cất kỹ. Lúc ấy
họ định giấu cho tới chừng xuống lỗ hiểu là thời gian đừng khám phá được
sự gì phản bội tinh thần bức thự Thì họ cũng sắp gần các ảnh giai nhân vì
cho là "đồng loại". Vào những chiều thu cô độc họ lấy ra đọc như người đọc
kinh nhựt tụng. Còn cái tật đi khoe nữa. Nếu là những bức thư xin gởi quả
tim của người đẹp, người xứng đáng thì không gì hãnh diện cho họ bằng
đem quảng cáo các bức thư ấy trong hàng ngũ các bạn thân trừ bạn nào đã
gấp ghé người yêu của họ. lúc quảng cáo họ giải thích, họ bình giảng, ít tán
ra nhiều, nhiều tóm lại ít: tuy đà yêu đương và theo chương trình mà họ
tưởng tượng. Quả thực tội nghiệp tuổi khờ dại của biết bao nhiêu tâm hồn
nếu được hướng dẫn sẽ trở nên vô cùng tốt đẹp. Cha mẹ cũng như ai có
nhiệm vụ rèn đúc họ nên thân mật vạch trần cho họ thấy những việc làm
theo tình cảm hay lưu lại những ác quả.
Người xưa nói:" lời nói bay đi, chữ viết tồn tại". Người bạn trai liệu bao
nhiêu cánh thư cótính chất riêng tư, đem lòng phơi trải của họ có bay đi
không. Nếu họ biết giữ thư tình của ai họ yêu như bảo vật thì kẻ ấy cũng giữ
của họ như trân châu. Mà giữ chắc không. Còn những giờ ngủ, giờ chết: ai
giữ? Người đời sẽ phán đoán sao về người chết khi lục ra trong hòm rương
kẻ nầy có những hình ảnh khiêu dâm, nhưng phong thư không tiện nhiều
người coi vì chữ tình, vì ô uế. Người ta lại càng phải phán đoán làm sao về
tác giả của các trữ vật đó. Hồi viết bạn trai viết với tuổi thơ, tuổi của thiếu dè
dặt, lại viết trong cơn lốc cuồng loạn của ái tình, có khi của tình ghen, tình
hiềm tị, oán thù. Mà thường tuổi thơ hay làm nhiều việc tuổi già rơi lệ. Vậy
các bạn trai viết khi về già họ còn dám bình tĩnh đọc không?
Có những dòng thề sông hẹn biển của người yêu gởi trên hoa tiên mà họ Ôm
ấp trong mình đối với sức tàn phá của thời gian, có chắc phần thắng không.
Cũng nên đề phòngtính thay đổi, sự bội bạc của người đời. Rồi luật chia ly
nữa. Hẳn luật nầy có ý nghĩa gì người ta mới nói: xa mặt cách lòng. Làm sao
bảo đảm được những lời ghi chú trong thư tình trường cửu khi có hiểu lầm,
vu cáo, vụt chạc xen vào phá rối tình thủy chung. Yêu đương vả lại không
phải là mua bán sản vật nên không bảo đảm được bằng văn kiện. Trong xã
hội có biết bao cô gái viết hằng trăm lá thư thề "tạc một chữ đồng đến
xương" với tình lang, biết bao người gái đã làm vợ rồi, đang làm vợ mà gặp
bạn tình cũ vẫn mua bán tình chung cách tự nhiên. Trong xã hội có biết bao
lòng trai vừa tàn hủy một cõi lòng băng tuyết lại đến la đay đảy với một
bóng hồng khác và lôi kẻ nầy vào nanh vuốt quỷ dâm dục chỉ bằng vài lời
cùng thề sông hẹn biển. Không phải nam nữ nào cũng vậy. Nhưng xã hội đã
có những trường hợp đó thì bạn trai cũng nên đề phòng chứ, nếu muốn khỏi
nạn mua một khôn bằng hằng trăm bại.
9- Muốn Gì.
Làm sao trong tập nhựt ký bạn trai được những dòng nầy: "tâm thư gởi
người em, bạn đời mà tôi yêu mến nhất trần gian vì quý phục. Em chưa biết
tôi là ai, con người thể xác, con người nội tâm và tình yêu của tôi đối với em
thể nào. Em không biết. Nhưng tôi biết em trong tưởng tượng. Tôi viết thư
nầy cho riêng em thôi vì những lý do liên hệ đến hai vận mệnh và tương lai
chúng tạ Thưa em, tôi đang sống giữa một xã hội mà có bao nhiêu mồi ngon
của xác thịt gọi mời. Tôi ngồi chơi trước cửa gia đình, tôi đi đến trường, tôi
vô lớp, tôi đi phố, tôi ở công sở, tôi về thôn quê, tôi lên thị thành, tôi ở nước
nhà, tôi sang ngoại quốc, tôi, thưa em, đã gặp bao nhiêu bóng chim xanh đáp
cạnh cửa vườn lòng đầy gió dịu yêu đương của tôi. Em ơi? Người em kiều
diễm vì lộng lẫy nhan sắc, vì cao quý tâm hồn của đôi mươi tuổi xuân của
tôi. Tôi phải chống trả với thằng người nông nỗi của tôi. Tôi phải lãnh đạm
với sự trêu bẹo của nhiều cánh hoa đang chờ bướm. Nhứt là tôi phải khéo xử
với vô số bè bạn học sinh, hay sinh viên, vân vân đã chê mắng tôi là gàn
dỡ, quê mùa không biết tán tỉnh, không biết làm cho đời mình hết cô đơn.
Tôi biết có em, nhưng tôi không biết em ở đâu, đang làm gì. Tuy nhiên tôi
tin chắc em đang chuẩn bị một thân hình mỹ lệ, một cõi lòng băng tuyết với
những mùi hương thánh đức của Thượng đế để bước vào cung lòng tôi. Tôi
biết vậy nên, thưa em, nào có dám mở rộng cửa yêu đương sợ lạc vào đó
những nhơ bợn làm bẩn đi gót chân người mà Tạo hóa bắt tôi trao xương đổi
thịt, sợ không xứng đáng nơi mà tôi sẽ tiếp tay Tạo hóa gởi dòng máu của
tôi, đưa ra đời một con người mà trong đó hình ảnh tôi và em. Thưa em,
cũng tại vì em, tại vì con chúng ta, vì dân tộc, nhân loại, mà tôi đã từ khước
bao nhiêu cuộc trêu ghẹo lẳng lơ bị cám dỗ, bởi thú tính, bởi tuổi nông nỗi
giữa thời đại hiểu yêu là giỡn với ái tình. khi viết bức thư nầy em hãy tin
vững đi, một người em tôi chưa thấy mặt nhưng biết trong lý tưởng, rằng ở
một chân trời nọ em có một người yêu mà thân xác cường tráng, mà trí tuệ
sáng suốt, mà ý chí cường dũng, mà lương tâm trong sạch đang sửa soạn
vườn lòng có mùi hoa của đức khiết trinh để rước xác hồn em xây đời hạnh
phúc và hai ta sẽ cùng tạo hóa cung cấp cho nhân loại những người con tuấn
tú, nên người. Xin Thượng đế gìn giữ em, gìn giữ tôi, gìn giữ lời hứa của tôi
mà chuyển đến tôi lời hứa cùng quả tim vàng của em. Kính gởi em, người
bạn đời tôi yêu mến nhất trần gian vì quý phục". Làm sao? Thưa bạn, trong
nhâït ký của bạn trai được nhiều bức tâm thư như vậy? Vào hoa niên, nhiều
bạn trai hay giỡn ái tình quá. Tôi muốn nói sự chọc ghẹo, trừng giỡn, lả lơi
khi gặp bạn gái. Người bạn trai muốn gì? Tỏ tình yêu ư? Không phải. Yêu là
tự hiến, và nên xứng đáng để thụ nhận. Tỏ tình yêu bằng cách ve vãn thô lỗ
là lăng mạ tình yêu, coi một thứ tình cao quý như đồ chơi giải trí qua đường.
Biểu lộ con người của mình để bạn gái quý phục ự Cũng không. Có gì đáng
phục không chưa biết, mà khi chơi giỡn kiểu mất dạy ấy thấy toàn hèn hạ, lì
lợm, vô duyên, trâng tráo, háo sắc, thèm duyên thôi. Có nhiều bạn trai ve
vãn vì yêu đương vì muốn gởi đàn lòng. Lòng thì tốt mà cách gởi tình yêu
bất đáng sái chỗ, phản tâm lý. Có bạn khác không hy vọng gì được yêu,
cũng không định yêu nhưng vì quen lối chơi thiếu giáo dục thì hễ gặp bạn
gái giai nhân hay không giai nhân cứ chọc. Họ chọi đá. Họ giả đò xô lấn. Họ
đón đường kiếm chuyện nói bá láp. Họ ép xe máy. Họ chạy xe máy ngang
hãm cái két thật tọ Họ hùa la lên. Họ tróc lưỡi, trợn mắt. Thật là tất cả những
gì vô duyên, phát xuất tự tâm hồn nông nỗi mất dạy. Cũng khổ. Có nhiều
bạn gái lại thích. Không biết tại sao khờ khạo thích những cửa lòng mở ra vô
lý để rước bất cứ ai. Sao lại thích một thứ tình yêu háo sắc, ích kỷ thoát thoai
bởi một quả tim hì hợm. Con người ve vãn, chọc ghẹo là con người nui mầm
móng bội bạc. Đã ve vãn chọc ghẹo một bạn gái tất đã và có thể sẽ ve vãn
chọc ghẹo hằng lố bạn gái khác. Lối chơi ấy nó làm cho người ta lờn tình
yêu, làm cho cửa lòng mất đi vẻ trầm mặc thuận hợp cho ái tình trong sạch,
làm cho tâm hồn giống y quán giải khát, ai muốn ra vào tự ý. Đó là chưa nói
khi gần gũi để giỡn ái tình như vậy người ta tạo những cơ hội phá hoại lòng
khiết bạch của nhau, dạy cho nhau những lối ăn nói của phường mất dạy, tố
cáo cho nhau, bao nhiêu tật xấu ẩn tàng trong lớp trang sức có giá trị của mả
tô vôi.
10- Không Định Làm Giai Nhân Nhưng
Bạn đừng lấy làm lạ sao khi đã có một phái gọi là phái đẹp, một phái sở
trường trang sức, sao bạn trai lắm lúc cẩu thả, mà thỉnh thoảng quá quan tâm
đến sự trao diện thân hình. Đấy cũng tại bản năng tình ái. Cứ chung, bạn trai
không có cả một kỹ thuật làm đẹp tế nhị thường xuyên bằng bạn gái đâu.
Tuy nhiên có một số nô lệ trang sức, không thua bạn gái. Họ thay đổi kiểu
hớt tóc. Họ không để ý cho lắm kiểu hớt nào "coi được" cho đầu họ mà chạy
theo kiểu hớt của một thời. Nay họ hớt trọc, rất trọc như một gáo dừa. Mai
họ uốn cho hơi quăn quăn. Rồi lại để dài. Vài bữa chải rẽ một mé. Ít bữa sau
không rẽ nữa, hớt cho thấp lè tè ở mép tai, chải cho ốp bọc vô đầu hình bầu
dục cho đầu giống trái dưa hấu. Một tháng sau, có thể gặp họ để tóc bò lan
tới mép tai mà không hớt cũng không chải. Đừng ai trông chạy theo kịp thời
gian hớt tóc của họ. Nó đổi như trở bàn taỵ Quần áo cũng thi đua thay đổi.
Lắm lúc họ mặc kiểu đơn sơ bằng lụa vải đơn sơ, thông thường. Lúc khác họ
cho vải áo phức tạp hơn, có bông hoa, rồng rắn, bản đồ, địa bàn, đèn lồng,
tam giác v.v Mấy tháng được họ mặc áo sơ mi thông thường, nay họ mặc
rộng như bồng bột, bao nhiếm hay mặc châït rất châït bó thân tựïa đòn bánh
tét. Aùo xé trôn hai bên họ đã chán thì họ cho may bít bùng giống áo túi của
các bà thôn quệ Vài bữa họ mặc áo sơ mi dài gần giống áo cà sạ Tuần lễ sau
họ mặc thứ cụt, cụt lắm có thể nói theo kiểu bình dân là chó táp mấy ngày
không tới. Đến quần thì phức tạp nữa: Vải phải thay đổi luôn đã đành rồi,
hiểu luôn sự thay đổi về thứ ủi hay không ủi. Về hình thức nầy ống rộng
đựng chó con cũng được, mai bó sát ống quyển kiểu ống trúm đặt lươn. Có
bạn trai coi rẻ vải lụa cao tiền, có tiền lắm mà mua vải thô vải tù nhân mặc,
để may đồ theo kiểu chăn bò bên Mỹ. Cũng may cho ông bà ta tính vốn trầm
mặc, ưa tĩnh nay không còn sống sót bao nhiêu để phải mờ mắt như bị máu
xâm vì sự ăn mặc thay đổi của con cháu.
Nếu không có ái tình xen vô thì cứ chung bạn trai ăn mặc đơn sơ, nói lên
tâmtính đơn sơ của họ. Nhưng khi muốn thu hút cặp mắt người đẹp thì họ tỉ
mỉ kỹ lưỡng từng nếp áo, nếp quần. Trước khi đi đâu họ ngắm ngía trước
gương. Họ bào gọt, thoa vuốt mặt. Họ đi có vẽ cà rềnh cà ràng vì sợ cọ thân
quá, quần áo mất "ly". Họ coi kỹ từng hột bụi, bún, phủi. Vừa nói chuyện
với ai, họ vừa chia trí coi tay có bụi bị bám không, móng tay có đóng đất
không. Thỉnh thoảng lấy tay thăm mái tóc coi có rối bậy không? Vừa nói
vừa liếc áo quần coi. Ngó trước ngó sau đôi giày hay xăn đanh coi có mướt
xi ra không. Bạn thấy lòng đơn giản của họ bị đánh cướp đi nhiều quá. Đời
họ trở nên phiền toái. Nhưng dù nỗ lực đến đâu, sau cùng họ phải nhận chân
rằng đã có trên trần gian nầy có một phái mà tạo hóa dành riêng cho sự diễm
lệ gọi là phái đẹp. Người ta gọi bạn trai là phái mạnh: tiếng nầy phải hiểu là
một lý tưởng hơn là sự kiện về tâm lý. Bạn trai nếu xét về tình cảm thì nhất
định không mạnh hơn phái đẹp đâu. Lý tưởng của bạn trai là lúc phải đào
luyện thân thể cường tráng, rèn đúc ý chí gang thép. Mạnh phải hiểu vậy.
Người nam như hơn một lần tôi nói là người làm cho thiên hạ phục chớ
không phải làm cho người ta yêu mặc dù phải xử thế đắc nhân tâm.
Hơn nữa nếu chai nước hoa mà quý giá còn nước hoa rẽ thì hôi thúi, thiên hạ
cũng khinh thường. Con người cũng vậy. Người ta vẫn chú ý một phần nào
về cách trang sức của bạn trai để đánh giá họ, nhưng người ta chú trọng hơn
về con người nội tâm và xử thế của họ. Họ không thể đáng quý phục được
nếu bạn trai ăn mặc đúng thời trang mà nghèo nàn đứctính , ngu đần, lười
biếng, đến đỗi sự nghiệp ở tương lai mờ mịt. Vậy đường lối bạn trai phải đi
là ăn mặc hợp thời trang, vệ sinh, đơn giản, vẫn kỹ lưỡng cách trang sức mà
không ra vẻ mình nô lệ sắc đẹp. Và cương quyết học tập để chuẩn bị vốn văn
hóa, nỗ lực đào luyện các đứctính đối nhân, đối gia, đối xã và đối nhiên.
11- Rất Hời Hợt Khi Ở Quần Đoàn.
Trong cuốn Psychologie des Foules, Gustave Le Bon nói con người lúc ở
một mình cẩn thận tư tưởng, lời nói, hành vi, sống độc lập, nhưng khi hợp
quần lại bị ảnh hưởng bởi tính chất quần chúng: tư tưởng, ăn nói hành động
thay đổi kỳ lạ. Nhiều bực trí thức có thể thiếu lương tri làm nhiều việc ngu
xuẩn lúc hội chung mà khi về nhà riêng họ lấy làm lạ sao con người họ hành
động kỳ quái như vậy.
Riêng bạn trai vì tuổi xuân là non nớt, dễ bắt chước nên khi hội họp, họ dễ bị
ảnh hưởng. Tư tưởng, nói năng, hành động lắm lúc rất hời hợt, nông nỗi
ngoài sức ta tưởng tượng. Hễ ai khéo ăn to nói lớn, xúi giục bằng cách chọc
vào lòng tự ái,tính tự cường, khí hăng hái của họ thì bảo lên mây họ cũng
muốn có cách để baỵ Khuyết điểm nầy nếu không được đề phòng có thể làm
hại cho suốt đời bạn trai, mấy lúc họ hăng say nông nỗi như vậy, họ quyết
định về tương lai họ thì sao. Tương lai sẽ may hay rủi. Bạn trai phải luyện
cho mình đức tự chủ về óc phán đoán độc lập. Phải nỗ lực tập dụng lá bùa
nầy thì mới mong trị được tật hời hợt lúc hội hiệp với quần chúng trong đó
có bạn gái. Vì muốn làm cho người khác phái khen phục, nhiều bạn trai có
thể quên hết mọi sự làm cả những tội ác miễn được mắt người đẹp nào đó ca
tụng là mãn nguyện. Bản năng ái tình sai lạc cầm cương hoạt động tính như
vậy thì còn gì là cuộc đời.
12- Con Người Bọng.
Vì háo sắc, vì muốn yêu nhiều và được yêu lại nhiều, không thiếu bạn trai bố
trí "mặt trận" xã giao của mình như lưới nhện. Họ chạy lung tung đến bạn
gái nầy sang bạn gái kia. Trong tâm trí chưa quyết định trao thân đổi phận
với ai nhưng đối với ai họ cũng muốn giao duyên. Họ không chịu làm đâu
mất lòng, muốn cho đâu cũng yêu một mình. Cái tật tham và "ba xạo" trong
đời sống tình ái ấy là duyên động lực làm cho con người bạn trai càng xã
giao rộng càng bọng, lắm lúc họ bỏ hết các phận sự để đi. Vì ái tình trong họ
bị khủng hoảng nên đi họ không có mục phiêu, đến đâu cũng không có mục
đích, về nhà lại cũng chẳng có mục tiêu. Một ngòi bút nọ viết về họ:
"Đi đâu chẳng biết đi đâu.
Làm gì không thấy, lâu lâu lại về.
Hễ về thì cứ rề rề.
Rề qua rề lại cười hề rồi đị"
Mấy dòng nầy diễn tả đúng hình ảnh con người không lý tưởng, bị nghèo đi
tận tâm hồn, có rất đông ở thời đại chúng tạ Nội tâm của họ không được
trang điểm thêm những đứctính mà còn mất khí lực vì khi giao thiệp họ làm
già, họ quá giao động, làm mất sự trầm tĩnh cần thiết cho các nhân đức lớn
lên. Vả lại chạy theo đuôi tình ái mãi thì đâu học hành gì được. Trí tuệ bị ám
ảnh bởi các hình mỹ nhân, hình ảnh cuộc truy hoan ô uế. Oùc mất năng lực
tập trung nên đần độn, mù mịt đi không thể chú ý thu thập kiến thức được.
Những xao xuyến tâm hồn vì lo ăn chơi, lo làm dáng, lo khiêu gợi, tán tỉnh,
nô lệ mỹ nhân còn là có đầu óc mất khả năng phán đoán, sắc sảo, cảm hiểu
xâu xạ Đức tế nhị cũng lệch lạc vì sự ê chề của thú xác thịt, của tật thày lay.
Về đường thiêng liêng, nhục lạc làm cho lý trí hết hướng thượng, đời sống
nội tâm nghèo nàn, lương tâm chai lỳ, u tối. Do đó nguyên tòa nhà luân lý
trong bạn trai sụp đổ. Đời sống hướng hạ của họ không bao giờ có tín
ngưỡng cao cả vì sa lầy trong tội ác. Theo Ernest Psichari chỉ có một nguyên
nhân làm cho vô tín ngưỡng là vô luân lý. Còn nhiều nguyên nhân khác,
nhưng phải chịu nguyên nhân chính là người ta vấp té trong tồi phong bại
tục.
Sự giao thiệp quá lố của bạn trai đem đến cho họ các ác quả trên còn làm thể
xác họ suy kiệt, rã rời. Niềm vui thiêng liêng trong sạch của con người khiết
bạch cũng mất đi trong tâm hồn và trên gương mặt họ. Cái vui của họ là vui
xác thịt đầy sự Ồ ạt, lo âu, xao xuyến có khi pha mùi nghi kỵ, ghen tương,
oán thù. Đó là chưa nói sự rút rỉa của lương tâm, sự trừng phạt của lưỡi đời
mai mỉa. Tất cả nó làm cho bạn trai chỉ vui tạm chốc lát lúc làm việc tội lỗi
rồi lòng trở lại với màn đêm lạnh bóng ma sầu.
Trong lãnh vực tình cảm, bạn trai phóng túng, chơi bời, giao du bất lương
nhiều quá mất đi nhiều đức tốt đẹp. Aùi tình trong trắng đã phai màu nhường
chỗ lại cho bạo lực nhục tình. Tâm hồn trở nên hung ác trước những cảnh
thương tâm của đồng loại. Sự phải quấy rối với thượng cấp hay kẻ thuộc hạ
trong tinh thần biết ơn, lịch sự, lòng bạn trai cũng mất dần. Giúp đỡ tha nhân
họ không còn làm vì hy sinh mà vì hám lợi, cầu danh. Lúc phải sửa dạy, họ
mất hẳn kiên chí để huấn luyện, tâm hồn bằng dịu ngọt mà họ dụng võ, la lối
ong óng, đánh đập hung tợn.
Về đường xã giao với kẻ ngoài đối tượng yêu của họ, họ tỏ ra nhàm chán
qua loa. Họ chỉ chú trọng gặp những kẻ mà họ thỏa mãn lòng thú, còn các kẻ
khác họ cho là không cần nên xử đối lạnh lạt.
Sau hết một ác quả quan hệ là ý chí chịu thiệt thòi nhất. Bạn trai mất dần
nghị lực lựa chọn, quyết định độc lập. Họ đem đủ thứ lý do cắt nghĩa ác vi
của mình, rồi thỉnh thoảng theo tiếng lương tâm bỏ các việc tội lỗi ấy, rồi lại
tái phạm. Yù chí thành ra làm việc như cao su, sau cùng có thói quen không
quyết định được sắt đá. Tật hồ nghi có thể sinh ra nữa, nếu lương tâm cứ bị
lấn áp: đàn áp chớ đâu có tàn hủy lương tâm được. Nên vẫn bị nói cảnh cáo.
Mà bởi muốn sa đọa nên đánh trống lảng, tiếng lương tâm. Do đó hành động
trong nghi ngờ. Ý chí còn kiệt lực vì đối tượng yêu không phải là sự thỏa
mãn tình yêu trong sạch mà là ước vọng đê hèn trong phập phồng. , thưa
bạn, sự giao thiệp rộng của bạn trai là nọc độc của tâm hồn khi họ bị ái tình
sai lạc điều khiển.
13- Ưa Nựng Con Nít Đẹp.
Đến đây bạn cũng chưa thấy tôi bàn ngay vào bản chất ái tình của bạn trai.
Từ đầu chương tôi đã nói vườn lòng họ có gió lạ yêu đương thổi phớt rồi tôi
kể một số hình thức mà thứ gió lạ ấy xen vào. Trong mục nầy tôi lại cũng
còn chưa bàn hẳn cốt tủy ái tình của bạn trai. Mà muốn bạn để ý ái tình ấy
theo đà sinh lý phát triển trong cơ thể bạn trai ngày một tăng cường độ. Hồi
lúc thơ ấu họ có kể gì đến các đứa bé ở gần họ đâu. Đứa nào xấu xí, xinh
lịch, đen than, trắng tuyết, con gái, con trai, giàu nghèo họ coi như nhau cả.
Chúng chỉ liên can đến họ là khi giựt bánh của họ hay họ muốn giựt kẹo của
chúng. Nhưng vào tuổi dậy thì, bạn trai như tôi đã nói bắt đầu ngắm nét đẹp
của thiên nhiên. Họ để ý, đứng nhìn, sửng nhìn và cười cách, ngạc nhiên nữa
trước gương mặt cười hoa của đứa bé. Họ có tình cảm với đứa bé vì đứa bé
có nhan sắc tự nhiên, đơn sơ, có duyên dáng thành thực. Sự trong sạch của
nó cũng hiện lộ ra trong đôi mắt bồ câu và đôi môi đỏ tươi ướt nước miếng
dịu dàng của nó. Bạn trai thích: muốn bồng đứa bé, véo mé mặt nó, khều
càm nó, đánh nhẹ tay nó. Một ý thức sắc đẹp, duyên dáng và một thứ tình
yêu mơ màng đã về trong quả tim bạn trai.
Tình bằng hữu. Tình máu mủ của bạn trai đối với gia đình sâu sắc nhưng
thầm kín. Nó rào rạt tận đáy lòng của họ. Họ khác bạn gái ở chỗ là ít bộc
bạch nó ra. Hoa niên đã về, các người thân mến nhất của bạn trai trong gia
đình hình như bạn trai chưa cho là thỏa mãn. Họ muốn cảm thông đời sống
với những người ngoài gia đình mà tiện nhất là các bạn chơi và bạn lớp của
họ. Nói họ yêu mến các kẻ nầy thì không đúng mà nói họ không yêu thì
cũng khó nói. Sao tự nhiên họ thấy thích những ai họ hạp. Ai ấy phải khác
hơn là người trong gia đình. Có một điểm tâm lý sâu xa nầy là đối với người
càng ruột thịt người ta càng ngại nhìn nhau, bàn tâm sự, mưu tính lý tưởng
với nhau. Bạn trai không thoát khỏi định luật ngàn đời nầy. Mẹ là người mà
họ trìu mến nhất mà cũng ngại việc tiếc lộ những tâm tư thầm kín. Nếu khi
ai hỏi về đời sống uyên ương của cha mẹ, người bạn trai e thẹn khó nói, bỏ
lãng thế nào, thì họ cũng có những thái độ ấy khi bàn vấn đề nam nữ với
người trong gia đình. Bạn bè là người dưng đấy, mà họ khi tin cậy, dễ bàn
nhiều chuyện mà có khi từ lâu chỉ một mình họ biết thôi. Đối với bạn chơi
cũng như bạn lớp, ngoài những khi nói về tâm sự, bạn trai chia sớt nỗi vui
buồn trong các cuộc sinh hoạt thường nhựt. Ai lớn tuổi rồi cũng có phút nhớ
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét