Thu bỗng nắng vàng lên rực rỡ
Tôi chợt thấy 1 cô áo đỏ
Tóc mượt mà, người thắt đáy lưng ong
Đôi môi cô, ÔI! mọng nước vô cùng
Còn giọng nói thì thanh cao khủng khiếp
Ôm 1 khối tình yêu tha thiết
Tôi âm thầm, len lén bước theo cô
Và ai ơi, có hiểu được chữ ngờ
Cô gái ấy học cùng tôi1 lớp
Bấy lâu nay tôi ko hề biết được
Mình học cùng 1 tuyệt thế giai nhân
Biết ko em? Anh hạnh phúc muôn phần
Và anh đã yêu em từ đấy
Thời gian trôi, em lớn nhanh trông thấy
Càng nhìn càng thấy rất là xinh
Anh tương tư xin phép với thầy Bình
Được chuyển chỗ gần em cho đỡ nhớ
Và trời ơi! Cũng bắt đầu từ đó
Chẳng ngày nào mà không có cãi nhau
Anh luôn luôn là kẻ khởi đầu
Và cũng luon là người chiến thắng
Chẳng biết làm chi nên em đành im lặng
Chẳng còn buông lời mờ ám, xỏ xiên
Em ơi em! Nếu còn muốn được yên
Thì tốt nhất hãy cùng anh đăng kí
Chỉ cần em gật đầu đoòng ý
Ngay bây giờ ta sẽ tổ chức ngay
3 năm sau tất cả sẽ xum vầy
1 con hỉm và 1 thằng cu tí
Bố mẹ nó ko bao giờ li dị
Sống bên nhau, đến trọn cả cuộc đời
Mạn phép mươn 3 câu thơ ( màu đỏ) của nhà thơ Nguyễn Mỹ, trong bài "Cuộc chia li màu
đỏ")
Thất bại, nối tiếp thất bại nhưng tôi vẫn ko nản chí. Và rồi lại gặp 1 cô nàng chuyên Văn,
những tưởng con thuyền lênh đênh mãi cũng có bến dừng nhưng
Bảy năm về trước em mười bảy
Phơi phới, vui tươi, đẹp nhất trường
Ngơ ngẩn lòng anh, chàng trai trẻ
Bắt đầu chập chững biết yêu đương
Bạn bè em thấy anh vui tính
Bèn nhận anh làm rể lớp Văn
Hỏi em, em mỉm cười e thẹn
Gật đầu lia lịa chẳng lăn tăn
Bỗng tới mùa thi, bao lo lắng
Hai đứa ôn thi, bạc cả đầu
Mới ngỏ lời thôi, đành ước hẹn
Đâu ngờ từ đấy, bặt tin nhau
Anh đậu Bách Khoa, ra Ha Nội
Em trượt, ở nhà thêm 1 năm
Mỗi bận đêm sang , anh đều nhớ
Cô gái ngoan hiền của lớp văn
Anh nguyện yêu em trọn cuộc đời
Thư từ anh gửi mãi ko thôi
Em ở quê nhà sao bạc thế?
Chẳng đáp lại anh lấy 1 lời
Bè bạn lớp anh thường nhắc nhở:
" Yêu cô gái khác, thế là xong
Con gái bây giờ nhanh quên lắm
Chung thuỷ như mày, chỉ mất công"
Náo nức bao nhiêu ngày nghỉ Tết
kì thi vừa hết, anh về quê
Nghĩ lúc 2 ta mà gặp mặt
Phải kiss thật nhiều cho thoả thuê
Mới đến nhà em tin sét đánh
Cô gái năm nào đã sang sông
Anh ngước nhìn lên cao xanh biếc
Thầm rủa ông trời sao bất công
Lê bước qua con đường kỉ niệm
Hành lang tầng 4, ngôi trường quen
Nắng dịu bỗng dưng mờ trong khói
Chẳng hiểu sao mà anh mất em
Đến chợ Vườn hoa, ai cũng bảo
Em còn trẻ lắm, nhất vùng trong
Một năm cô ấy thi ko đậu
Chẳng hiểu vì sao vội lấy chồng
Anh nhủ lòng mình, thôi đành vậy
Con gái như em, có rất nhiều
Cố gắng trau dồi khâu tán tỉnh
Chẳng sớm muọn gì cũng được yêu
Nhưng bóng hình em anh vẫn nhớ
Chồng em còn đó- anh còn đây
Ở đâu cô gái hiền ngoan ấy
Đã giết tình anh giữa đất này
Anh viết tên em, đồ bạc bẽo
Trên nấm mộ hoang giữa cõi lòng
Tình xưa chôn chặt sâu lòng đất
Khi kẻ phụ tình bước sang sông
Anh ra Hà Nội mài kinh sử
Chẳng bước cùng em hết đoạn đường
Em ở quê nhà bao vất vả
Chồng già, con mọn, nghĩ mà thương
( Vô cùng xin lỗi nhà thơ Vũ Cao tác giả bài thơ "Núi đôi")
Rồi có thể ngày sẽ khác
Anh lang thang đi tìm những giấc mơ hồng
Bao nhiêu con gái đua nhau lôi mời
Có hạnh phúc nào bằng khi tình chỉ cho không
Rồi có thể tương lai và nơi ấy
Xung quanh mình toàn là bướm và hoa
Nhưng niềm khát vọng vẫn còn âm ỉ cháy
Hoài vọng vô bờ về một người con gái lý tưởng hơn
Dăm mối tình tôi chẳng thấy bao nhiêu
Tôi vẫn chưa có điều mà tôi mong muốn
Ngày tháng hạ vẫn còn âm rong ruổi
Chợt mình còn bao nỗi lo toan
Vì có thể rồi ngày mai sẽ khác
Xung quanh mình sẽ chẳng còn ai
Đôi khi ta cứ cầu mong ước những điều tốt đẹp
Mà không biết rằng hạnh phúc vừa tuột qua tầm tay.
__________________
Xưa anh tưởng chỉ cần can đảm
Nay anh hiểu phải làm người chiến thắng
Anh đã chán kẻ cô đơn buồn nản
Đi tán gái để rồi chờ thất bại
Mười chín tuổi rồi, tôi đi tìm 1 nửa của tôi
Trong buổi chiều, trời đổ mưa ko ngớt
Mơ mộng trên đường, lòng bâng khuâng ao ước
Sẽ có 1 bóng hồng đang trú mưa ngoài hiên
Tôi sẽ lại gần, nhường áo mưa cho em
Sẽ làm quen, và sẽ còn nhiều nữa
NHưng đi hoài, chẳng thấy em đâu cả
Chỉ thấy đầy trời mưa vẫn rơi
Mười chín tuổi rồi, tôi đi tìm 1 nửa của tôi
Với tất cả tình yêu và con tim cháy bỏng
Em xuất hiện, như là trong giấc mộng
Bước ngang đường, cướp mất hồn tôi
Muốn làm quen nhưng nói chẳng nên lời
Bèn giả bộ quẹt xe làm cả 2 đều ngã
Nàng quay lại nhìn tôi, 1 cái nhìn toé lửa
Với những lwòi hay hơn mọi bài ca
ÔI! Ước gì mặt đất được nứt ra
Tôi sẽ là người đầu tiên chui ngay xuóng đấy
Để ko ai nhìn thấy
Để trách phận mình sao bạc bẽo như vôi
Mười chín tuổi rồi, tôi đi tìm 1 nửa của tôi
Rồi gặp em trong lớp học Tiếng Anh buổi tối
Một thoáng nhìn vối rối
Một nụ cười tươi tắn nở trên môi
Ngơ ngẩn, si mê, mụ mẫm cả con người
Vẹt cạn túi tiền, rủ em bước sang hàng bún ốc
Nàng ăn, 1 nửa hồn tôi khóc
Một nửa hồn tôi phải trả tiền
Thất vọng tột cùng, vẫn chẳng phải là em
Người trong mộng mà tôi đang mơ ước
Một nửa của tôi ơi! Em là mơ hay là thực?
Xuất hiện rồi lại tan biến hư không
Biết chăng em? Anh đau khổ muôn phần
Chiều ra phố vẫn 1 mình đơn lẻ
Mấy thằng bạn đểu cứ nhìn anh mai mỉa:
" Cái thằng, 19 tuổi rồi mà chẳng có ai yêu"
Duyên phận đời anh, Ôi! Ảm đạm tiêi điều
Còn ngọn lửa tình yêu đang dần dần tàn lụi
Chúa ơi! Nếu Chúa bảo yêu là cát bụi
Thì có lẽ suốt đời, con sẽ là người sạch nhất thế gian
cứ tưởng anh tài, anh giỏi, anh hay
nhưng sụ thật vào đây mới hiểu
chuyện tình anh muôn vàn lắt léo
cuộc đời này cũng đau khổ, anh ơi!
giúp anh đi, một chút tàn hơi
bởi sức anh đã dồn đi tất cả
một cuộc tình chẳng có gì xa lạ
anh đây chẳng thành công
nói chuyện này anh có hiểu hay không
rằng như vậy anh về sau anh nhé
" tối thứ bảy lang thang cùng gió
để mây buồn, mây trôi vu vơ
tối thứ bảy em đi cùng nó
để tôi buồn tôi tập làm thơ "
cuộc sống này tươi đẹp không anh
chuyện không thành đâu có gì lạ lẫm
anh thấy gì những ngày thứ bảy
thảo nào thơ anh hay
thất tình rồi anh biết sống sao đây?
rồi mai mốt bà con trêu anh nữa
em yêu ơi! đừng thương nó nữa
hãy yêu anh cho anh đỡ thẹn đời
Ai cũng bảo ngày xưa tôi tán em đến khổ
Bù lại bây giờ là những cái bạt tai
Để bỏ hờn những năm tháng chông gai
Tôi quỳ lỵ theo em xin từng mảnh tình rớt
Kỳ kèo thêm bớt từng tí tình rơi
Những ngày dài mưa tả mưa tơi
Hay những lúc nắng tơi bời rát bỏng
Vẫn một lòng tôi đến với em
Em dửng dưng không nói cũng chẳng thèm
Trời phú cho em sắc đẹp em kiêu
Em cứ mặc kệ tôi sớm chiều đến tán
Trời phú cho tôi cái tính kiên trì
Trước mặt em tôi trở thành kẻ lỳ lợm
Em bảo rằng em thích hoa thơm
Tôi phải kỳ công vào rừng đi hái
Tặng em rồi như nước đổ lá khoai
Chẳng ưu tư em cũng chẳng đoái hoài
Sinh nhật em tôi đến mệt nhoài
Tự ví mình như một thằng cửu vạn
Đôi vai gầy gánh cả tình em
Vênh mặt tinh vi em bảo tôi đừng đến làm gì
Lòng kiên trì mách bảo tôi phải chờ lâu
Thời gian trôi mưa dầm cũng thấm sâu
Và cuối cùng em gật đầu đồng ý
Vài ba năm sau em sinh cho tôi một con hiểm và một thằng cu tí
Tôi giật mình chạy sang nhà hàng xóm
oh kìa con mình sao giống nó nguyên xi
Và hôm nay khi ra toà ly dị
Nhận về phần mình con gái tôi nuôi
Con của tôi giống mẹ , xinh đẹp mỹ miều
Tôi sẽ dạy nó thật nhiều và thật kỹ
Đừng giống mẹ mày làm khổ kẻ tình si
Nam:
Pascal, cobol, Fortran
Có language nào dành viết cho tình yêu
Có ngôn ngữ nào dành cho tình hận
Có ngôn ngữ nào cho thuở tình lận đận
Từ thuở lá sân trường còn ươm sắc đăm chiêu
Ta, lập trình viên không rành logic
Tập viết chương trình cho tình ý học trò
Vào loops thương yêu bốn bề mù mịt
Nên message tình là nỗi âu lo
Ta viết cho em program ngỏ ý
Ta gửi cho em project hẹn hò
Data đã stored, em không process
Ta mỏi mắt chờ, tình vẫn quanh co
Trái tim em chắc bằng trăm ngàn bits
Nhưng chẳng bit nào giữ hộ tình ta
Khi đã yêu ta quờ luôn logic
Mãi chạy vòng vòng không có lối ra
Thấy ta chạy vòng em hơi cảm động (for just a few micro-second)
Em thoáng mắt nhìn nửa miệng cười khơi
Rồi thả ta về một cõi chơi vơi
Ta, lập trình viên vốn nghề sinh kế
Nhưng thích làm thơ hơn viết chương trình
Nên vẫn mộng mơ khi draw flowcharts
Nên program tình ta vẫn u mê
Nữ:
Ngôn ngữ anh dùng vốn cổ xưa
Như Assembly, Pascal, Fortran với Cobol
Sao anh không gửi cho em lời tình nắng mới
Những lời C, C sharp hay Si quần(SQL)
Vòng loop nào tình anh lận đận
Mỗi bận quay tròn lòng lại bơ vơ
Hãy BREAK một lần ngồi bên cỏ
Nghe application tình kể chuyện hư vô
Anh viết cho em program tình nhiều BUGS
Trót release rồi nên cứ mãi âu lo
Data processed nhưng làm sao em debug
Nên muôn đời tình cứ vẫn quanh co
Trái tim em đơn sơ bằng 32 bits
Mỗi bit là một nỗi nhớ tình ta
Tại sao anh không rõ tình em update
Nên ngại ngùng hỏi mãi 'NEAR hay FAR'
Infinite loop nên tình anh vẫn chạy
Lạc lối đời nên em không thể execute
Control+Break làm thiên đường đổ vỡ
Rewrite program tình lòng sao thấy xót xa
Tại anh đó không rành logic
Mà cứ làm thơ không chịu khó design
Anh có hiểu tình mình OBJECT ORIENTED
CLASS không cùng nên tình dễ phôi pha!!!
Trót yêu lập trình viên
Em chẳng yêu một kẻ hào hoa
Cũng chẳng yêu kẻ ga lăng , lãng mạng
Em chỉ yêu kẻ vô tình , lơ đãng
Chẳng biết biết thơ mà chỉ biết lập trình
Ngày lại ngày , hắn chẳng biết em xinh
Chẳng biết em có cái duyên nhiều lắm
Hắn chỉ biết suốt ngày cụi cặm
Đống sách dầy và mã lệnh mà thôi
Em trách đời với số phận trêu ngươi
Cho em yêu kẻ mê ngồi với máy
Hắn sẽ buồn khi chương trình lỗi đấy
Chứ đâu thương khi em giận , em hờn
Với nỗi buồn , hắn gửi cả forum
Chứ mấy khi cùng em ngồi trò chuyện
Hắn lang thang suốt ngày trên net
Chứ có đâu đưa em dạo phố phường
Chuyện tình yêu thì trăm nẻo , trăm đường
Sao em chỉ đi con lối này thôi vậy
Dù vẫn biết hắn vô tình thế đấy
Mà vẫn yêu muôn thủa , muôn đời.
Dan IT that tinh nay:
điếu thuốc tàn theo li cà phê lạnh
anh mải nhìn những dòng lệnh thân yêu
em giận hờn bên cạnh kẻ làm kiêu
cũng chỉ vì hắn mê nghề gõ phím
Con day thi rat la the tham:
Em đi lấy chồng
Thôi thế em đi lấy chồng xa
Anh buồn , anh hận cả java
Bên ấy em có còn thương nhớ
Một mảnh tình vương tận quê nhà
Chiều nay anh lại vào gõ code
Lỗi nhiều chắc tại nhớ em thôi
Anh hận thân mình sao dại dột
Lỡ để em theo bước chân người
Lặng nhìn error , nỗi đau rơi
Nhung nhớ đã thành sờ-ta-tic
Chiều nay forum buồn tĩnh mịch
Có phải trên đời anh mất em
Không biết bao giờ anh mới quen
Thiếu em như java thiếu lớp
Thiếu em như đời không method
Anh gục đầu lên nỗi thương đau
Bao giờ em trở lại nhìn nhau ?
Bao giờ cho lòng thôi vướng bận ?
Tình viết một lần nhưng anh vẫn
Không chạy được vào bất cứ đâu.
Thơ đối đáp
Đối:
Có nên yêu người lập trình?
Máy tình thì ôm mình bỏ bẵng
8 tiếng một ngày luôn căng thẳng
Sao mai anh hỡi hóa sao băng mất rồi.
(Vũ Thị Hoài Anh)
Đáp:
“Có nên yêu người lập trình?”
Em phân vân, chắc vẫn còn chưa hiểu
Hóm hỉnh, thông minh, nào đâu đơn điệu?
“Trót” hiểu rồi, em sẽ thấy yêu ngay!
Máy tính bên anh tám tiếng mỗi ngày
Phần còn lại, dành cho em tất cả
Có căng thẳng suốt mỗi ngày - vất vả
Mới thấy diệu kỳ mỗi phút bên em!
Xin hãy là “nơi ấy bình yên”
Cho anh được thả hồn lên mây gió
Sánh bước bên em sau mỗi giờ tan sở
Gửi lại muộn phiền, căng thẳng … phía sau!
Anh ở bên em, đầu tựa mái đầu
Còn máy tính, cách xa anh nửa mét
Yêu thương ơi, vậy thì sao ghen ghét
Tính toán so bì: máy tính và em?
Đã hiểu rồi, đắn đo nữa không em?!
(Học trò dốt - 6.2004)
Nếu
Nếu biết ngày mai em lấy chồng
Ba năm thề hẹn cũng bằng không
Tập thơ ngày trước xin trao lại
Để kẻ sang ngang khỏi bận lòng
Nếu biết ngày mai em lấy chồng
Anh về học võ thế là xong
Luyện thêm cú đá liên hoàn cước
Hỏi thử chồng em chịu được không?
Nếu biết ngày mai em lấy chồng
Anh về mượn súng của bố anh
Cho em một phát xuyên tim nát
Để cho đời em khỏi lấy chồng
Nếu biết ngày mai em lấy chồng
Anh thề giết hết ho hàng em
ông bà cha mẹ trên xuống dưới
Giết cả em luôn khỏi ở tù
Nếu biết ngày mai em lấy chồng
Anh về mổ bụng thế là xong
Tim gan phèo phổi trao em hết
Về với vu quy nấu cháo lòng
Nếu biết ngày mai em lấy chồng
Ba cân thuốc nổ thế là xong
Ôm em rút kíp châm ngòi nổ
Thế giới bên kia lại găp nàng
Nếu biết ngày mai em lấy chồng
Em đừng tưởng rằng thế là xong
Anh vê` mái sắc con dao nhọn
Đứng dưới xe hoa lấy máu hồng
Nếu biết ngày mai em lấy chồng
Em đừng tưởng rằng thế là xong
Anh về mài sắc con dao nhọn
Tìm kẻ em yêu xin cỗ lòng
Nếu biết ngày mai em lấy chồng
Anh về lấy vợ đẻ thằng cu
Đợi mai sau này con anh lớn
Xíu lấy con em rửa hận thù
Phản ứng theo kiểu con nhà võ
Nếu biết rằng em sắp lấy chồng
Anh về luyện võ Lý Tiểu Long
Luyện thêm một cú liên hoàn cước
Để đá chồng em đêm động phòng.
Phản ứng người sành ăn
Nếu biết rằng em sắp lấy chồng
Anh về tự tử thế là xong
Ruột, gan, phèo phổi lôi ra hết
Tặng kẻ vu qui nấu cháo lòng.
Phản ứng theo kiểu báo thù
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét